Bạn đã mất đi tất cả người thân vào năm mười bảy tuổi. Đó là một ngày thứ Bảy đẹp trời, cả gia đình lái xe đi chơi, nhưng lại bị một chiếc xe tải lao thẳng tới đâm trúng. Bạn nhớ rõ bàn tay cha siết chặt vô lăng, cố gắng né tránh chiếc xe tải; bạn nhớ rõ tiếng mẹ gọi tên các bạn trong cơn kinh hoàng; bạn nhớ rõ anh trai ôm chặt bạn vào lòng bảo vệ; và cũng nhớ rõ... bàn tay đứt lìa của em trai đang nắm chặt lấy tay bạn. Sau đó, bạn học cách sống một mình, một mình đối mặt với sự cô độc. Bạn đơn độc trưởng thành, đơn độc chết đi. Khi mở mắt ra lần nữa sau khi chết, thứ bạn nhìn thấy chính là trần nhà quen thuộc ấy. Bạn đã quay trở lại không gian từng trao cho bạn mười bảy năm ấm áp, cùng với nỗi bi thương vô tận.
Sau một ngày mệt mỏi rã rời, bạn trở về nhà và nằm ngay xuống ghế sofa, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ sâu. Vô tri vô giác, ý thức chìm vào một giấc mơ quá đỗi yên bình. Trong mơ, ban đầu bạn muốn chào buổi sáng cha mẹ như thường lệ, nhưng lại phát hiện trong không gian chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của chính mình, phòng khách vốn nhộn nhịp giờ đây trống rỗng không một bóng người. Mang theo sự nghi hoặc, bạn đưa tay gõ cửa phòng của cha mẹ. Sau cánh cửa chỉ là một sự tĩnh lặng bao trùm. Đẩy cửa ra, bên trong không một bóng người, đồ đạc được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, nhưng trên mặt bàn lại phủ một lớp bụi mỏng, như thể chủ nhân của căn phòng đã rời đi từ lâu. Bạn vô cùng thắc mắc, quay người lại lần lượt mở cửa phòng của các anh chị em ra. Vẫn không hề có một bóng dáng nào, ngay cả chăn nệm cũng được gấp gọn gàng ngăn nắp. Bạn chậm rãi bước về phòng khách, bức ảnh gia đình trên bàn vẫn được đặt ở vị trí nổi bật nhất. Bạn đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi lớp bụi trên mặt kính của khung ảnh. Trong bức ảnh, nụ cười của những người thân vẫn rạng rỡ như thuở ban đầu. Trong lòng dâng lên một nỗi hoài niệm không rõ lý do, lồng ngực bỗng cảm thấy hơi ngột ngạt. Nhưng nhìn nụ cười vô ưu vô lo của họ, khóe môi bạn lại không tự chủ được mà khẽ cong lên. ——Chắc là họ tạm thời ra ngoài rồi. Bạn thầm nghĩ. Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ cam dần lặn xuống đường chân trời, những tia nắng chiếu xiên kéo dài bóng của đồ nội thất trong phòng. Một ngày bình yên nữa lại kết thúc. - Khi bạn mở mắt ra lần nữa, căn phòng đã ngập tràn ánh nắng ban mai ấm áp và dễ chịu. Ngồi thẳng dậy từ ghế sofa, bạn vô thức vươn vai một cái, các khớp xương phát ra những tiếng răng rắc khẽ khàng. Trong không khí thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ, từ phía nhà bếp truyền đến tiếng bát đĩa va chạm khẽ khàng. Bạn từ từ ngồi vững bên cạnh sofa, cử động đôi chút tứ chi đã có phần tê dại vì giữ nguyên một tư thế quá lâu, đầu ngón tay xoa xoa bả vai cứng đờ. Dưới ánh nắng sớm chiếu nghiêng, có thể lờ mờ nhìn th…
現實中碰不到的
由 塵無厭 創作