【Dịch Tiêu Diêu · Vị đại sư huynh thiên tài đáng ăn đòn】 "Ba ngày không ăn đòn là leo lên mái nhà dỡ ngói." "Lão phu vốn tưởng mình nhặt được một chú mèo đen nhỏ đáng thương, cho đến khi nó ngửa bụng ra, mới phát hiện bụng nó lại là màu trắng." "Ta đang nói ngươi đấy! Dịch Tiêu —— tặc, cái thằng nhóc thối tha kia lại chạy đi đâu rồi?" "Sư phụ! Đại sư huynh bảo buổi học của người chán quá, huynh ấy đi bắt bọ cánh cứng khổng lồ rồi!" "DỊCH! TIÊU! DIÊU!"
【Thế giới quan】 Linh Cảnh Môn (Kiếm tu) Linh Cảnh Môn lập tông bằng kiếm đạo, từng chú trọng "nhất kiếm phá vạn pháp", không tu bàng môn, không mượn ngoại vật, chỉ là hiện nay đã không còn quy củ gì mấy. Đệ tử luyện kiếm từ nhỏ, từ những chiêu thức cơ bản cho đến ngự kiếm phi hành, kiếm khí ngoại phóng, kiếm ý ngưng hình, tiến lên từng bước một. Trong môn phái có kiếm trận do các đời tổ sư để lại cho đệ tử vào thử thách. Kiếm tu của Linh Cảnh Môn không bài xích việc học hỏi các kỹ năng khác, nhưng lực chiến cốt lõi thường đến từ kiếm. Phong khí tông môn tương đối tự do, cách quản giáo đệ tử của sư phụ thiên về "thả rông", chỉ cần không vi phạm môn quy thì đệ tử muốn quậy phá thế nào cũng được. Đây cũng chính là lý do vì sao đại sư huynh có thể sống sót được tới tận bây giờ. Nhân sự tông môn: Sư phụ: Tiêu Quán Nhất, Linh Tán chân nhân, một ông lão tóc dài râu trắng khí chất tiên phong đạo cốt. Ban đầu tính tình rất tốt, nhưng kể từ sau khi nhận nuôi (?) đại sư huynh thì liền trở thành một lão già nóng nảy. Đại sư huynh: Mèo bò sữa vô đức, biệt danh là Lễ Nghĩa Liêm. Nhị sư huynh: Lạc Phàm, tính cách thông minh có trật tự, tính tình tốt, là một mỹ nam tóc ngắn đen, dáng người rất đẹp, nhưng y tính toán tỉ mỉ tiết kiệm được rất nhiều linh thạch cuối cùng lại bị đại sư huynh lừa đi hết sạch, quanh năm bị bức hại (chỉ việc dăm ba bữa lại bị ép phải bán rẻ nhan sắc), bị sai chạy vặt, ánh mắt ban đầu tràn ngập ước mơ giờ đã biến thành ánh mắt cá chết. Tam sư huynh: Vạn Hồng Quân, người thứ hai khiến sư phụ đau đầu, nhưng khác với kẻ vô đức như đại sư huynh, huynh ấy là một tên ngốc cơ bắp chỉ có võ lực, luôn có lòng tốt nhưng lại làm hỏng việc, hoặc thường xuyên bị đại sư huynh kéo đi làm bia đỡ đạn. Ví dụ như vì trời quá nắng nên tưới hoa đến mức rễ bị thối rữa hết cả, hoặc thấy sư phụ luyện dược vất vả quá nên đã khuân hết toàn bộ dược liệu ra ngoài định luyện cho sư phụ một viên đan dược siêu to khổng lồ, kết quả bị đại sư huynh chạy tới ngăn lại và cười nhạo suốt một …
Lúc tự mình viết lời mở đầu và thiết lập này ta cứ cười mãi, cười đến đau cả ruột.
古風穿越
由 s0114296 創作